Gen Z và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau trở thành một chủ đề Thì Thầm Gen Z cảm thấy được nhắc đến nhiều hơn bao giờ hết và khiến cảm giác “tôi đang tụt lại” trở thành nỗi lo thường trực trong tâm trí rất nhiều người trẻ. Cảm giác này có thể xuất hiện khi thấy bạn bè khởi nghiệp thành công ở tuổi 22, khi ai đó cùng tuổi khoe đã mua được nhà, hay đơn giản chỉ là khi bạn kéo newsfeed và nhận ra mình… chưa có gì để khoe cả. Nhưng liệu nỗi sợ này có thật? Hay chỉ là một ảo ảnh đến từ xã hội quá nhiều “phông bạt”?
Gen Z và hành trình trưởng thành trong thế giới nhiều tiêu chuẩn
Không giống như thế hệ trước, Gen Z lớn lên cùng điện thoại thông minh, mạng xã hội và khái niệm “cá nhân hóa” được đặt lên hàng đầu. Bạn không cần phải chờ tới bản tin 19h để biết hôm nay thế giới có gì mới. Bạn chỉ cần mở TikTok, lướt Instagram vài phút – đã có hàng loạt hình ảnh về những người bằng tuổi bạn đang làm được những điều “to lớn”.
Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh
Từ việc học đến kiếm tiền, từ phát triển bản thân đến xây dựng hình ảnh cá nhân – mọi thứ đều cần nhanh, hiệu quả và phải “có gì đó” để người khác nhìn vào. Chính nhịp độ này khiến nhiều bạn trẻ chưa kịp hiểu rõ mình muốn gì đã cảm thấy như mình đang chậm hơn, đang bị bỏ lại phía sau đoàn tàu mang tên “thành công sớm”.
So sánh trở thành một thói quen vô thức
Không ai dạy bạn phải ganh đua với người khác trên mạng xã hội. Nhưng việc thấy bạn cùng lớp check-in công ty đa quốc gia, bạn thân có thu nhập cao dù chỉ mới ra trường, hoặc thậm chí một người xa lạ đạt hàng triệu lượt xem trên video chỉ sau một đêm – tất cả khiến bạn không khỏi đặt câu hỏi: “Tại sao mình vẫn chưa làm được gì?”

Nỗi sợ bị bỏ lại phía sau: cảm giác khó gọi tên
Gen Z và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau không hẳn lúc nào cũng thể hiện rõ. Đôi khi đó chỉ là một cái thở dài vô thức khi lướt qua một story, một cảm giác hụt hẫng sau khi xem video chia sẻ thành công của ai đó. Dần dần, nó tích tụ thành một áp lực nội tại – kiểu như bạn đang chạy một cuộc đua mà không biết mình đang thi với ai, và vạch đích nằm ở đâu.
Nỗi lo không có “thành tựu” để khoe
Thành tựu không còn là điều bạn làm được, mà là thứ bạn có thể kể ra, show ra. Chính vì thế, cảm giác “mình không có gì nổi bật” dễ khiến Gen Z hoang mang. Những thứ như bình yên, phát triển chậm rãi hay đơn giản là sống tốt mỗi ngày – đôi khi không đủ “rực rỡ” để bạn cảm thấy tự tin.
Tự nghi ngờ giá trị bản thân
Khi xung quanh là những người giỏi hơn, kiếm nhiều tiền hơn, sống có vẻ hạnh phúc hơn, rất dễ để bạn quay về đặt câu hỏi về giá trị của chính mình. Mình có đang làm đúng không? Mình đã đủ giỏi chưa? Có khi bạn quên mất rằng, mỗi người có một xuất phát điểm và hành trình rất khác nhau.
Cần nhìn lại: thành công không có một định nghĩa duy nhất
Giữa một thế giới luôn thúc đẩy bạn phải “vượt lên chính mình” mỗi ngày, việc cảm thấy chưa đủ là điều rất bình thường. Nhưng điều quan trọng là bạn không để cảm giác đó cuốn đi niềm tin vào hành trình của bản thân.
Thành công là cá nhân, không phải cuộc thi số đông
Bạn không cần làm CEO năm 25 tuổi, không cần có căn hộ sang trọng mới là “ổn”. Với người này, thành công là ổn định tài chính. Với người khác, là giữ được tâm trí vững vàng. Với bạn, có thể chỉ đơn giản là tìm được điều mình muốn làm, dù phải mất thêm vài năm.

So sánh nên dừng lại ở mức tham khảo
Người ta giỏi, bạn nể. Người ta đạt được điều gì đó, bạn học hỏi. Nhưng so sánh không nên trở thành công cụ để bạn tự trừng phạt bản thân. Mỗi lần cảm thấy mình chậm lại, hãy thử nghĩ xem bạn đã đi được bao xa so với chính mình của một năm trước – đó mới là cuộc đua thật sự.
Tạm nghỉ cũng là một phần của bước tiến
Không phải lúc nào chạy cũng là tốt. Có lúc, bạn cần dừng lại, hít thở, nhìn lại và điều chỉnh. Đừng để thế giới khiến bạn nghĩ rằng nếu bạn không luôn “bận rộn” thì tức là bạn đang lãng phí thời gian. Lắng nghe bản thân và nghỉ ngơi đúng lúc là điều thông minh.
Gen Z và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau: thừa nhận, đối diện và đi tiếp
Thừa nhận mình đang áp lực, đang cảm thấy hụt hẫng không có nghĩa là bạn yếu đuối. Nó chỉ chứng minh rằng bạn là con người, đang cảm nhận rõ những gì diễn ra xung quanh và cố gắng tìm hướng đi cho riêng mình.
Hãy nhớ rằng mỗi người có một dòng thời gian riêng. Có người phát triển rực rỡ ở tuổi 20, nhưng cũng có người chỉ tìm thấy đam mê thật sự ở tuổi 30. Bạn không đến muộn, chỉ là bạn đang đi một con đường khác – mà con đường đó, rất có thể là nơi bạn thuộc về.

Gen Z và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau là một hiện tượng có thật, nhưng không phải là bản án. Nó có thể là lời nhắc nhở để bạn nhìn lại bản thân, điều chỉnh kỳ vọng, và quan trọng hơn hết – học cách chấp nhận nhịp sống của chính mình. Không cần phải “rực rỡ” để thấy mình có giá trị. Chỉ cần bạn còn cố gắng mỗi ngày, còn biết mình đang đi đâu, thì dù chậm, dù im lặng – bạn vẫn đang tiến về phía trước. Và điều đó luôn xứng đáng được công nhận.